Gia đình luôn luôn là điều tuyệt vời nhất với mỗi chúng ta Gia đình- Nuôi dậy con- Nuôi chim cảnh
9/10 1521 Bình Chọn

Chung tay xây dựng xã hội nói không với "bạo lực gia đình"

16:56 |
Tôi đã từng tự trách mình, không ít lần rằng, sao lại hèn thế, sao lại sợ sệt đến vậy, mỗi khi thấy một người đàn ông đánh vợ ngay bên cạnh nhà mình.

Tôi đã từng tự trách mình, không ít lần rằng, sao lại hèn thế, sao lại sợ sệt đến vậy, mỗi khi thấy một người đàn ông đánh vợ ngay bên cạnh nhà mình. Người đàn bà kêu lên trong đau đớn nhưng tôi chỉ im lặng không dám can ngăn. Bởi lẽ đã từng có người đến gõ cửa can thiệp thì ngay lập tức bị người chồng vũ phu kia cầm gậy nhảy xổ ra đe dọa. Tôi còn sợ hơn vì nhà ở ngay bên cạnh không dễ tránh khỏi những phiền toái không lường trước được với người chồng dữ tợn ấy…

Và cứ thế mỗi lần bất ngờ nhìn đôi mắt thâm tím của người phụ nữ hàng xóm, tôi bỗng thấy e ngại, thương cảm và có phần ngượng ngập vì mình chẳng thể giúp được gì. Tưởng như chỉ là chuyện nhỏ, nhưng sự quay lưng đã thành thói quen, đến khi trái tim tôi có cảm giác khô cứng và lạnh lùng theo thời gian. Nhiều người hàng xóm cũng vậy, đều nghĩ chuyện riêng gia đình người ta, ai khiến giây vào. Sau đó bi kịch dẫn đến chuyện người đàn bà kia uống thuốc ngủ tự tử, vì quá sức chịu đựng những trận đòn ghen tuông vô cớ của chồng.

Tất cả đều sững sờ, trong đó có tôi, nhưng lại tặc lưỡi cho đó là cái số của người đàn bà này chỉ đến thế. Một khoảng trống lạnh giá đến mênh mông làm sao. Tôi ngẫm và chỉ thở dài với chính mình. Bởi cho dù một ai đó lên tiếng và kêu gọi lòng thương cảm của mọi người cùng can thiệp thì đã cứu được sự sống của một con người.

Bạo lực gia đình là một hành vi của thói vô cảm (Ảnh minh họa)


Và trong cuộc sống còn nhiều tình trạng cần sự quan tâm của mọi người để cứu thoát những thân phận, nhưng thói vô cảm của người đời đã trở thành tội đồng lõa với cái ác.

Ta có thể tạm hình dung có thói vô cảm công dân, thói vô cảm quyền lực và trách nhiệm đang song hành trong đời sống hiện đại. Vậy để gây dựng lại tinh thần dũng cảm công dân và thái độ chịu trách nhiệm của quyền lực không hề đơn giản. Ta đều biết khi thói vô cảm đã hình thành một hố sâu theo thời gian và trở thành nếp sống thờ ơ lạnh lùng, thật không dễ ngày một ngày hai thay đổi nhanh chóng.

Khi những bài học đạo đức công dân đã bị phai nhạt trong mỗi con người khi họ lấy câu ngạn ngữ: “Thương người thì khó đến thân” trong sinh hoạt để lý giải cho sự thờ ơ của mình và chấp nhận thỏa hiệp với thói vô cảm. Vậy bắt đầu từ đâu đây? Khi chúng ta cần thắp lên ngọn lửa để sưởi ấm những tâm hồn băng giá.

Nên chăng trong sinh hoạt cộng đồng, mỗi người cần nương tựa vào nhau, kêu gọi cùng nhau làm những việc thiện, chia sẻ với những số phận thiệt thòi. Trước hết đó là lòng thương của đồng loại, với nghĩa tình tương thân tương ái, giúp đỡ người nghèo và bệnh tật không nơi nương tựa như lâu nay nhiều tổ chức đã từng làm. Ta có thể đương đầu, ngăn chặn hoặc tiêu diệt tội ác, khi tất cả hội tụ tạo nên sức mạnh của cộng đồng. Tinh thần hội tụ ấy có lẽ bắt đầu từ các tổ chức xã hội và chính quyền địa phương.

Đó là các tổ chức như tổ bảo vệ dân phố, dân quân tự vệ, cùng các chi đoàn thanh niên, trong trường học và ở khu phố, các tổ chức Hội Cựu chiến binh và kể cả các Hội Phụ nữ lẫn Hội Cao tuổi... Tất cả đều vào cuộc, với ý thức nêu cao lòng dũng cảm chống lại cái ác và sẵn sàng cứu giúp những người gặp hoạn nạn hoặc ngăn chặn những tội ác có thể xảy ra, trong những tình huống cụ thể, ngay trong địa phương của mình. Chỉ có sự hội tụ ấy, con người mới phát huy được nhiệt tình dâng hiến cho cộng đồng. Khi mọi người biết đoàn kết sẽ xóa đi nỗi sợ hãi trước cái ác.

Sức mạnh của cộng đồng cùng với mục đích hướng thiện và chống lại cái ác bao giờ cũng là ngọn lửa nồng ấm đốt cháy màn đêm của thói vô cảm. Tính cao cả và nếp sống văn hóa trong ứng xử được nâng lên thành mục đích, thì con người trở nên trong sáng và dũng cảm hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, để khắc phục và xóa đi tội ác do thói vô cảm quyền lực gây ra lại không chỉ dựa vào sự hội tụ tinh thần ở trên mà cần có một điểm tựa sâu sắc hơn ở những quy định nghiêm ngặt cùng với sự bảo hộ của hiến pháp và các bộ luật hiện hành. Khi ấy, lòng dũng cảm của con người mới được phát huy để ngăn chặn tệ nạn tham nhũng và tội ác của bè cánh gây ra.

Mới đây, 10 vụ đại án đang lần lượt được đem ra xử. Mặc dù có 4 án tử hình đã ban ra, phần nào củng cố tinh thần công dân của những người dám đương đầu và thách thức trong cuộc chiến này, nhưng tất cả chỉ mới bắt đầu của một chiến dịch làm trong sạch hàng ngũ cán bộ. Những kẻ tham nhũng lừa đảo, khi có quyền lực lại càng vô cảm và băng giá hơn bao giờ hết. Chúng làm tê liệt tinh thần chiến đấu dũng cảm của những công dân chân chính. Nhưng giờ đây, niềm hy vọng đang được gửi trao và lòng cũng cảm đang được phát huy.

Ai cũng đều mong muốn có một sự đổi mới về nhận thức và sự thay đổi về cải cách hành chính chuẩn mực cùng với bộ Hiến pháp mới được ban hành sẽ là sức mạnh có tính hội tụ cao sức mạnh của dân tộc. Và sự hội tụ ấy chính là ngọn lửa đốt cháy màn đêm của thói vô cảm đang có nguy cơ làm tha hóa cuộc sống của cộng đồng. Đồng thời khi ấy lòng dũng cảm của mọi người được tôn vinh và cái ác sẽ bị đẩy lùi.

(Theo suckhoedoisong)

"Thà ở vậy suốt đời chứ đừng lấy trai bị vợ bỏ"

17:54 |
Ba mươi lăm tuổi, tôi muốn kết hôn. Biết chồng tương lai của tôi là người đàn ông đã qua một đời vợ, dì Út tôi can.

- Đừng con ơi... có thương chín xe mười vàng đi chăng nữa, lỡ có bầu rồi chăng nữa cũng hãy nuôi con một mình, đừng lấy người đã có vợ!

Tôi ậm ừ vì từ yêu tới giờ chỉ thấy toàn điều tốt từ chồng sắp cưới. Út bồi tiếp:

- Tốt!? Sao vợ nó thôi? Có phải vì khó khăn quá nên sống không vô? Lười biếng, ỷ lại quá nên kham không nổi? Con ơi... nếu không có trai tân để lấy thì thà ở vậy suốt đời chứ đừng lấy trai vợ thôi. Út lấy kinh nghiệm cả đời mình để can con đó!

Hồi ấy... dì Út tôi mãi 38 tuổi mới chịu gật đầu cưới với một người đàn ông đã qua một đời vợ, có hai con riêng. Dượng làm nghề thợ sửa máy nổ, máy cày nên thu nhập cũng rất khá. Cưới xong, dượng mang theo cái nghề, hai đứa con, và mẹ già về nhà dì Út tôi cùng sinh sống. Út chưa từng lập gia đình, nghề thợ may áo dài của Út cũng có thu nhập khá, ông bà ngoại mất rồi nên ngôi nhà khá to xem như quá lý tưởng cho một gia đình.


"Thà ở vậy suốt đời chứ đừng lấy trai bị vợ bỏ"

Cuộc hôn nhân của Út tôi tồn tại 15 năm. Bà mẹ chồng rất quý dì tôi, bà hay mắng con trai hạch sách, khó khăn, lỗi phải với vợ rằng: "Sứt tay gãy gọng một lần rồi giờ phải biết quý chứ con. Mày khó khăn quá nó "thôi" thì ai dám lấy mày nữa?”. Nhưng lời người mẹ già vào tai con trai cứ như nước đổ lá khoai. Nghề của dì Út tôi thu nhập khá nhưng cũng phải làm trắng đêm, mờ mắt.

Sau cưới hơn năm thì Út sinh con, xui rủi thay đứa con èo uột và bị "chân chữ chi" nên phải lên xuống bệnh viện thành phố mổ xẻ, sắp xương... rất nhiều lần. Kết quả chân đứa bé có hình thù của cái chân nhưng không bao giờ đi đứng bình thường được. Thế nhưng ngay trong thời gian đó, dượng Út không hề quan tâm tới cơm áo gia đình. Gia đình ở đây là mẹ già và hai con của dượng, chứ dì tôi thì đã lấy bệnh viện làm nhà, có ở nhà nữa đâu. Nghề của dượng ít khách nhưng khi có thì thu về bạc triệu. Vậy mà dượng đi bia ôm, nhậu nhẹt hết, lúc không tiền thì đến quán tạp hóa "ký sổ" thức ăn về cho bà mẹ và hai con.

Tiệm tạp hóa không cho "ký sổ" nữa, vì họ biết dì Út tôi không có nhà. Vậy là dượng chửi, chửi cả làng cả xóm, rằng có vợ tưởng được nhờ cậy, tựa nương ai dè chén gạo, hột muối cũng tính từng đồng từng cắc. Còn mấy bà chủ quán tạp hóa là đồ "ăn cơm nhà đuổi gà hàng xóm", bộ tưởng tao không có tiền trả sao. Tiền tao đốt tụi bây cũng phỏng nữa là... nhưng có vợ phải nhờ vợ chứ!!!

Đoàn thể địa phương đến thăm đứa bé bệnh tật, cho một ít nhu yếu phẩm, dượng lấy mớ quà ân nghĩa ấy đổi ra rượu, ra "mồi" nhậu nhẹt hết.

Ngày mẹ dượng mất bà cứ cầm tay dì Út tôi mãi, nói trên đời không có người mẹ ghẻ nào tốt hơn con, không có đứa con dâu nào hiếu thảo hơn con, dám gánh cả bầy người "vô tích sự" mà không đòi hỏi gì hết. Út buồn, nói "Má thương con, hiểu con vậy là được rồi. Đời người gặp nhau, sống với nhau là duyên nợ, biết rồi kiếp sau má và con có được làm má - con của nhau không".

Cơ ngơi của Út tôi dành dụm từ trước khi lấy chồng to lớn và dư dả bao nhiêu thì đến khi thôi chồng chẳng còn lại gì ngoài vuông đất đủ cất cái nhà 4 x10m. Tất cả đã đổ vào bệnh tật con chung, học hành và phá phách của con chồng cùng nợ nần của ăn nhậu và bao cú "làm ăn" của chồng. Dượng làm chủ thảo hụi ngày, mua bán phụ tùng máy cày, máy kéo, mở tiệm mua bán xe máy cũ... Nhưng tiền lời không thấy, chỉ thấy lâu lâu về tỉ tê vợ "cho mượn" một ít làm vốn. Giọt nước tràn ly là lần dượng lấy giấy đỏ có tên chủ sở hữu là dì Út tôi, người thừa kế là dượng đi thế chấp ngân hàng. Nhưng... kẻ ký tên ở mục chủ sở hữu là một người đàn bà nào khác chứ không phải dì tôi!

Kết quả dượng không có khả năng trả nợ, dì tôi không còn tiền, thửa đất về tay người khác. Người đó khi biết rõ chuyện đã nhân từ cho dì tôi lại 4 x 10m đất cất cái nhà trú thân.

Mười lăm năm sau cưới, dì tôi ly hôn và nuôi đứa con tật nguyền. Dượng ra đi sau khi vòi "một ít tiền xe". Hai con riêng của dượng giờ đã lấy vợ lấy chồng nhưng lâu lâu vẫn tạt về thăm dì tôi, miệng gọi mẹ... mẹ như ngày nào.

Làm sao có thể tin được người đàn ông nào thôi vợ đều vì những lý do y chang nhau? Nhưng ở tuổi này của tôi trai tân còn mấy người để lấy? Nếu có còn, biết người ta có chịu lấy mình?

Tôi thu nhập ổn định, nhà cửa đã đàng hoàng, yêu thì yêu nhiều nhưng lại không muốn "đánh cuộc" với ông tơ vì tuổi tác đã không còn cho phép. Biết lấy ai bây giờ, trai tân thì khó kiếm, người thôi vợ thì đầy ra mà cứ gờn gợn những lời gan ruột của dì.

Theo Phunuonline